Huyền thoại tắm tiên Tây Bắc
Cập nhật: 09.03.2010 04:24 | Đã đọc: 1
Mới nghe có vẻ như thô và phàm tục, nhưng với những người đã từng ở Tây Bắc, hoặc am hiểu văn hóa Thái thì cảnh con gái Thái tắm tiên là một phần không thể tách rời trong văn hóa Thái và nếu thiếu cảnh trữ tình, nên thơ ấy, suối ngàn Tây Bắc sẽ kém đi vẻ lung linh huyền ảo. Tây Bắc sẽ phần nào kém đi vẻ đẹp dung dị nhưng vô cùng lãng mạn, nên thơ.

Người ta vẫn kháo nhau, lên Tây
Bắc mà xem con gái Thái tắm tiên. Con gái Thái da trắng như hoa ban,
uyển chuyển với những đường cong tuyệt mỹ. Con gái Thái dịu dàng, hiền
thục…
Mới nghe có vẻ như thô và phàm tục, nhưng với những người đã từng ở Tây
Bắc, hoặc am hiểu văn hóa Thái thì cảnh con gái Thái tắm tiên là một
phần không thể tách rời trong văn hóa Thái và nếu thiếu cảnh trữ tình,
nên thơ ấy, suối ngàn Tây Bắc sẽ kém đi vẻ lung linh huyền ảo. Tây Bắc
sẽ phần nào kém đi vẻ đẹp dung dị nhưng vô cùng lãng mạn, nên thơ.

Người ta đi ngắm các cô gái hòa mình với thiên nhiên đậm chất hoang
sơ và huyền thoại như ngắm ánh bình minh trong sương sớm, ngắm hoa ban
khoe sắc mùa xuân, hay thả hồn trong một tiếng chim lảnh lót đầu non…
chẳng khác nào được nồng say trong vũ điệu xòe, hay lâng lâng trong men
rượu cần ngọt lịm, một điệu khắp trữ tình… để rồi tự lúc nào thấy mình
trong sáng hơn, biết trân trọng nâng niu những gì mà tạo hóa đã ban cho
con người, giúp con người hướng thiện hơn, có thêm nghị lực, niềm tin,
vươn lên trong cuộc sống. Các cô gái Thái ngay từ lúc còn nhỏ đã được các bà, các mẹ dạy cho cách
thắt khăn nơi thắt lưng – “xài yêu” để có được thân hình tuyệt đẹp theo
tiêu chí: “Eo kíu manh po” – nghĩa là thắt đáy lưng con tò vò, giống
như thắt đáy lưng ong của các cô gái miền xuôi. Còn mái tóc luôn được
chăm chút gội bằng các loại lá thơm như hương nhu, sả, bồ kết… và chải
chuốt bằng nước vo gạo nếp. Lại được tắm mình trong không khí trong
lành của thiên nhiên hùng vĩ, bởi vậy cô gái Thái nào cũng cao ráo,
trắng hồng, mái tóc đen dài mềm mại.
Không những thế, các cô còn rất giỏi trong những công việc nội trợ
như làm ruộng, quay xa, thêu thùa, dệt vải, múa xòe… mà những câu dân
ca Thái đã miêu tả được phần nào: “Nướng quả ớt thơm mùi đĩa chéo/ Đụng
vào khung cửi vải thành hoa/ Tung nắm tấm thành ra đàn gà…”, “Úp bàn
tay trái đã thành hoa đào/ Ngửa bàn tay phải đã thành hoa tươi đất
Mường Hỏ/ Ngồi xổm thêu được thành hình chim phượng hoàng/ Ngồi nghiêng
quay sợi thành chùm hoa so se” (dân ca Thái). Vẻ đẹp chân chất, trong
sáng đến mức thánh thiện của các cô gái Thái đã trở thành nguồn đề tài
và cảm hứng vô tận cũng như làm nên sức sống cho bao tác phẩm thơ, ca,
nhạc, họa… Bởi vậy, khi ngắm các cô gái Thái dịu dàng trong trang phục truyền
thống: váy đen bó sát người, “xửa cỏm” – áo ngắn lung linh đôi hàng
“mák pém” – cúc bạc hình bướm, khăn piêu bồng bềnh trên đầu như áng mây
xuân sớm tôn sắc hồng má đào thiếu nữ, một dải khăn xanh là điểm nhấn
nơi thắt lưng và dây xà tích bạc buông lơi bên hông, mỗi người đều như
thấy ngân rung trong lòng một cảm giác thanh cao trước một vẻ đẹp hoàn
mỹ đến mức thật khó đặt tên, cứ dư ba trong lòng người và chợt thổn
thức dâng dâng trong ký ức mỗi khi xa nhớ về Tây Bắc… Sau mỗi buổi lao động về, các cô gái nghỉ chân bên suối, làn nước mát
lành làm sạch sẽ bụi bặm, trả lại nước da trắng ngần của mẹ, của cha và
tinh hoa của núi ngàn chung đúc hàng ngàn năm mới có được. Bao nỗi mệt
nhọc trôi theo dòng nước, con người như được tiếp thêm nguồn năng lượng
mới.
Nếu các chàng trai thường chọn nơi vực sâu, nước xiết để vẫy vùng
thỏa sức trai thì các cô gái lại tìm nơi dòng chảy nông hơn, kín đáo.
Các cô quay mặt vào bờ, ý tứ cởi cúc áo, chiếc váy lúc này được kéo cao
che kín khuôn ngực thanh tân, lội xuống nước tới đâu váy được nâng dần
lên đến đó. Cho đến khi dòng nước đủ che kín thân mình, các cô gái khéo
léo quấn chặt váy trên đầu như một bông hoa, dù bơi lội, đùa nghịch,
chiếc váy vẫn không thể rơi được. Thân hình tuyệt mỹ của các cô gái ẩn hiện dưới dòng nước biếc, thực đấy
mà ảo đấy. Các cô hồn nhiên té nước, trong ánh chiều Tây Bắc, từ những
bàn tay như bông hoa ban huyền thoại tung lên muôn ánh cầu vồng. Dòng
suối như lòng mẹ ôm ấp vuốt ve tấm thân tuyệt mỹ, sỏi đá nơi lòng suối
thêm rạng ngời ngần trắng, chim rừng ngưng hót, gió như ngừng thổi, chỉ
còn xanh ngắt đến thẫn thờ ngàn con mắt lá của đại ngàn. Tất cả như
lặng đi trước kiệt tác của núi ngàn Tây Bắc…
Những dòng suối của khắp vùng Tây Bắc thường có những cái tên vô
cùng thơ mộng, chở đầy khát vọng về cuộc sống ấm no hạnh phúc, về tình
yêu trắng trong chung thủy: Suối Tiên, Suối Mơ, Suối Xuân… Không biết có phải từ khi các cô gái Thái khỏa mình trong dòng biếc,
những dòng suối già nua trầm mặc chợt nhận ra mình có một trái tim nồng
cháy và tâm hồn trẻ trung, rồi cứ mộng mơ, khao khát một cuộc sống
bình dị, yên vui – ước mơ cháy bỏng của bao đời? Để rồi những ai được
chiêm ngưỡng vẻ đẹp của suối nguồn Tây Bắc trong một chiều các cô gái
Thái tắm tiên, chợt thấy mình trong sáng hơn, thanh cao hơn, như được
hòa mình cùng đất và người của Tây Bắc huyền thoại…
Trần Vân Hạc
admin (Theo vanhac.org) |