Nghệ sỹ nhiếp ảnh Ngọc Vinh: Người đi tìm mùa xuân Châu Mộc
Cập nhật: 09.02.2010 03:45 | Đã đọc: 1
- Sinh năm: 1952 tại Hà Tĩnh -Thành tích:
NS Ngọc Vinh săn ảnh xuân
+ 2005: Giải ba cuộc vận động sáng tác “ 60 năm xây dựng lực lượng vũ trang Sơn La”.
Giải nhì cuộc vận động sáng tác: “Chào mừng kỉ niệm 110 năm thành lập tỉnh Sơn La”.
+ 2006: Giải nhất cuộc thi “Đất nước- con người Sơn La”.
Giải khuyến khích Liên hoan ảnh nghệ thuật khu vực MNPB
+ 2007: Huy chương bạc Liên hoan ảnh nghệ thuật khu vực MNPB
1 ảnh treo triển lãm đề tài Dân tộc thiểu số các tỉnh Miền núi phía bắc.
+ 2008: 2 ảnh treo triển lãm Liên hoan ảnh nghệ thuật khu vực MNPB .
+ 2009: 2 ảnh treo triển lãm Liên hoan ảnh nghệ thuật khu vực MNPB .
Giải B cuộc vận động sáng tác đề tài “Thủy điện Sơn La, công tác di dân TĐC, chương trình phát triển cây cao su”Quen biết
nghệ sĩ nhiếp ảnh Ngọc Vinh đã lâu, nhưng phải đến tết dân tộc Mông vừa rồi tôi
mới có dịp theo ông đi thực tế sáng tác. Chuyến đi không dài, nhưng cũng đủ cho
một cuộc trò chuyện để hiểu thêm về nghệ sĩ có giọng nói trầm ấm, dáng người
mảnh khảnh, nhưng khát vọng đi tìm những bức ảnh đẹp về mùa xuân trên cao
nguyên Mộc Châu không bao giờ vơi cạn.
PV: Ông đã
đi chụp ảnh nhiều nơi, theo bác mùa xuân ở đâu đẹp nhất?
NS. Ngọc
Vinh: Hơn 10 năm cầm máy chơi ảnh nghệ thuật, cũng đi nhiều nơi, mình nhận ra
rằng mùa xuân ở đâu trên đất nước Việt Nam này cũng đẹp cả, nhưng mùa xuân ở
Tây Bắc, nhất là Mộc Châu có những nét độc đáo không thể lẫn với nơi khác được.
Thiên nhiên đã quá ưu ái khi dồn cho hoa ban, hoa đào, hoa mận về cả Mộc Châu,
nó đua nhau khoe sắc vào đúng dịp tết đến, xuân về. Những rừng đào, mận mênh
mông rực rỡ sắc hoa trong nắng xuân hoặc trong sương sớm là ước mơ của biết bao
nghệ sĩ các tỉnh, thành phố khác đấy. Nói thêm cái độc đáo nữa nhé! Mận Mộc
Châu nằm trải dài trên các sườn đồi, thung lũng tạo thành các lớp, khối có
chiều sâu phù hợp với ảnh nghệ thuật. Đào Tây Bắc cũng không giống đào các nơi
khác: màu đậm, cánh to, nụ mập, thân đào xù xì, nhiều địa y đẹp vô cùng.
Nhưng chỉ
có mỗi cảnh thôi thì vô hồn, phải có người. Mộc Châu là vùng đồng bào dân tộc
Mông tập trung đông, khi hoa mận nở trắng cũng là lúc người Mông đón tết- chủ
yếu là chơi tết. Cái độc đáo là ở đó, màu trắng của hoa mận, đan quyện với sắc
đỏ, vàng rực rỡ của trang phục người Mông, những mảng màu ấy bên nhau thật rực
rỡ.Cho nên chụp ảnh xuân không nơi nào
phù hợp hơn đất Mộc Châu mình đâu. Cảnh đẹp, người cũng đẹp.
PV: So với
những ngày đầu ông cầm máy, mùa xuân bây giờ có gì khác?
NS. Ngọc
Vinh: Khác nhiều chứ! Sắc phục của người Mông sặc sỡ hơn, quần áo của họ cũng
đẹp hơn và họ đi chơi nhiều hơn. Có điều kiện kinh tế rồi mà. Nhưng kinh tế thị
trường cũng kéo theo nhiều thay đổi. Mình sợ rằng chỉ vài mùa xuân nữa sẽ không
còn ai thấy hoa đào Mộc Châu. Cũng giống như cách đây vài chục năm Nguyễn Tuân
còn miêu tả vẻ đẹp của những rừng hoa ban dọc đường 6, mà nay chẳng còn tìm
thấy nữa. Mộc Châu sẽ mất dần nét độc đáo nếu đào vẫn còn bị chặt, đào cả gốc
đưa về xuôi. Mấy năm nay, nghệ sĩ bọn mình không tìm được cây đào ưng ý để bấm
máy nữa. Chúng mình cứ nói với nhau: mùa xuân Tây Bắc đang chảy máu về xuôi.
Tiếc thật!
PV:Trong những lần du xuân, Ông có kỉ niệm nào đáng
nhớ?
NS. Ngọc
Vinh: Kỉ niệm thì nhiều lắm. Năm 2006, mấy anh em rủ nhau xuống khu vực Hua
Tạt, Lóng Luông. Vào vườn một gia đình người Mông, anh chồng đang dắt trâu cày,
người vợ ở phía trên một chút địu con cuốc đất. Mình nhờ anh chồng đuổi trâu
cho nó đi nhanh hơn để lấy hành động. Nào ngờ con trâu lao luôn vào gốc mận,
làm gãy cày. Chị vợ chạy về cứ bắt đền, đưa tiền không lấy, đòi bằng được cái
cày. Anh em không biết làm sao, may mà mua được của một nhà gần đó đền vào. Lần
khác cũng gặp một cảnh dở khóc dở cười. Đến một vườn mận, thấy đứa trẻ con bé
xíu ngồi ở gốc mận, mẹ cuốc đất bên trên. Vừa bấm được vài kiểu thì bà mẹ kêu
la om sòm lao xuống. Anh em hoảng hốt chạy tứ tán. Lát sau có anh cán bộ xã vào
phiên dịch hộ, mọi người ngã ngửa ra là chị ta yêu cầu chụp ảnh thì phải để mặc
quần áo mới... thế nó mới đẹp....
PV: Trong
những chuyến đi ấy, ông ưng ý với bức ảnh nào của mình nhất?
NS. Ngọc
Vinh: (cười) Mình quan niệm trong nghệ thuật không có cái tuyệt đối. Bức ưng ý
nhất còn ở những mùa xuân đang tới kia.Những bức ảnh được giải và được treo của mình đến quá nửa là chụp vào
mùa xuân. Có lẽ ống kính của mình hợp với những khoảnh khắc của mùa xuân. Trong
những bức ảnh ấy mình ưng nhất bức “Mong đợi” và “Xuân trên bản tái định cư”.
Đặc biệt là “Mong đợi”, đôi mắt của bà lão trong bức ảnh như đang khắc khoải
chờ đợi, có cái gì đó vừa xa, vừa gần, buồn đấy mà vẫn hi vọng, mong mỏi.
PV: Ông làm
thế nào để cân bằng giữa công việc - nghệ thuật? Năm 2010, ông đặt cho mình mục
tiêu gì?
NS. Ngọc
Vinh: Dạo này công việc kinh doanh chiếm hết quỹ thời gian, nhưng cũng cố gắng
sắp xếp được vài chuyến du xuân. Mỗi lần gác công việc lại, bỏ ra một vài ngày
dành hết tâm trí cho nhiếp ảnh. Mình vẫn nghĩ phải kiếm tìm và giữ lấy những
“khoảnh khắc vàng” của mùa xuân Châu Mộc, giữ cho mình, cho con cháu, cho cả
những người còn yêu mảnh đất Tây Bắc này. Năm nay cũng đang phấn đấu làm sao
được một bức dự triển lãm toàn quốc trở lên. Chỉ cần một bức ấy nữa là mình đủ
điểm trở thành hội viên Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam. Mục tiêu để phấn đấu vậy thôi.
Còn giờ thì hãy cứ sống cho nghệ thuật, sống vì cái đẹp đã.
PV: Chúc ông
đạt được mục tiêu của mình và có thêm nhiều bức ảnh đặc sắc về mùa xuân Mộc
Châu.
Bài, ảnh:
Thành Đạo
Chú thích:
3:Mong đợi-
ảnh đạt huy chương bạc Liên hoan ảnh nghệ thuật khu vực miền núi phía bắc năm
2007.
4: Xuân về
trên bản Mông: giải khuyến khích liên hoan ảnh nghệ thuật khu vực miền núi phía
bắc năm 2006
- Website xem tốt nhất trên trình duyệt FireFox với độ phân giải 1024 x 768 px
- Site được xây dựng trên nền tảng NukeViet 2.0 - Quản trị và phát triển: SiteViet - - Liên hệ: giangvansp2@gmail.com
- Thông tin trên site được tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau.